Thơ có nhiều thể loại, đề tài của thơ được nhiều người
viết nhất vẫn là tình yêu. Mừng thay cho ngôn ngữ Việt Nam : Một câu ngoài chủ
ngữ vị ngữ ra còn có rất nhiều bổ ngữ, trạng ngữ, tính từ v.v..., rất phong phú
hơn hẳn ngôn ngữ các dân tộc khác trên thế giới. Các câu chữ lại được phân biệt
bới các thanh bằng trắc và được ghi thành dấu hẳn hoi. Chính nhờ bởi các thanh dấu này mà thơ của người việt nam du dương trầm bổng như một bản nhạc, dễ đi
vào tâm hồn con người. Chừng
nào còn ngôn ngữ Việt nam, dân tộc ta vẫn chưa bị đồng hoá thì thơ ta vẫn phải có
vần điệu.
Thơ tình yêu ngày
nay được nhiều thi sĩ viết nhiều nhất, ngày xưa các cụ thiên về về thơ đường
luật, tứ tuyệt giàu về trí tuệ. Thể thơ mới ưu điểm dễ dùng nó để miêu tả tình cảm, nhất là quan hệ luyến
ái nam nữ. Thơ thì rất dễ nhận ra, nhưng tình yêu vẫn còn là một lĩnh
vực tâm linh bí hiểm. Hỏi
tình yêu là gì? Thì đố ai trả lời được cho đầy đủ, dù có hỏi các nhà khoa
học tâm sinh lý, hỏi về các quá trình lý sinh hoá sinh, cái gì đã sảy ra trong
não bộ của người ta khi yêu nhau thì là một điều lẩm cẩm vô cùng. Người ta chỉ
mới ghi lại những dấu vết hiện tượng của tình yêu bằng những vần thơ cuả những
thi sĩ chính danh và từng trải, qua đó may ra ta mới hiểu về tình yêu chút nào
chăng?
Nếu ai hỏi tôi, có cảm giác về tình yêu từ lúc nào thì tôi
sẽ trả lời là ngay từ khi lọt lòng mẹ. Tôi yêu và thích bầu vú của người mẹ nhờ nó mà tôi khỏi chết đói, tôi
cũng bú cả bà nội tôi nữa, bú bà mãi rồi cũng phải ra sữa. Nhờ đó mà tôi phân
biệt được sự khác nhau giữa đàn ông và đàn bà, không đưá trẻ nào đòi bú ông và
bú cha cả vì họ không có bầu vú. Sự yêu thương chiều chuộng của bà và mẹ đã
nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ thành đa cảm, đa tình và học dần tình yêu. Khi lên 5
tuổi tôi chơi với tất bọn trẻ con hàng xóm, nhưng bọn con gái tôi có vẻ e thẹn
và thích thú đặc biệt. Tôi chê
thằng Trường con nhà hàng xóm bằng tuổi tôi mũi lúc nào cũng thò lò, miệng
chảy rớt dãi chảy ra rất bẩn. Còn cái Thu thì khác, đôi má lúc nào cũng đỏ
hồng, miệng nó không hôi thối lắm bựa răng như thằng Trường. Nó hay nhường phần
ăn cho tôi, có củ khoai, bắp ngô nào nó cũng dành cho tôi chứ nó không cho
thằng Trường ăn.Tôi thích nó phải chăng tôi đã biết yêu từ khi mới lên 5 tuổi?
Những buổi chiều hoàng hôn tôi và Thu chơi tha thẩn dưới gốc na. Thu khoe cho
tôi biết những con bướm trắng hồng bay lơ lửng trên những quả na chín mọng. Là
một chú bé tinh nghịch hiếu kỳ tôi đã biết và khám phá ra sự khác nhau của muôn
loài tạo vật và tôi cũng chỉ cho Thu biết những con chim non tí tách mổ hạt
xoan trên cành cao. Rồi lớn lên, tôi hay đọc sách tả về tình yêu mặc dù chỉ là
sách báo của cộng sản, đọc thép đã tôi thế đấy. Tôi thích đọc ba bộ truyện của
Tàu như Thủy hử, Tam quốc, Tây Du Ký. Tôi lại thích những mối tình quân tử , mỹ
nhân. Ở lưá tuổi ngoài 20 tôi mới có nhận thức thật sự về tình yêu, tôi muốn có
một người xứng đáng để làm vợ và sinh con đẻ cái cho tôi. Tôi đã có ý thức
trách nhiệm với ngươì mà mình yêu, không phải bạ ai cũng muốn yêu. Quá khứ để
lại cho tôi biết bao tình cảm yêu thương chân thành, nay tôi viết ra thành
những bài thơ, hy vọng cùng các bạn chia sẻ tìm hiểu giải mã cho phần nào về
khái niệm tình yêu
Bạn Gái Đầu Tiên
Nhà tôi cạnh nhà Thu
Cách mấy hàng cây na
Ven bờ sông nước chảy
Cuả một thời xa xưa
Khi tôi mới lên năm
Cô bạn gái đầu tiên
Tuổi cũng vưà sấp sỉ
Mặc quần đen lon ton
Mẹ tôi với bà Tha
Sớm tối thường lân la
Thì thào hay cười bảo
Chúng ta là dâu gia
Sơn Bái Chúc Anh Đài
Cũng chẳng còn xa xôi
Chờ cho hai trẻ lớn
Đếm bao muà trăng soi…
Chẳng đợi chờ cho lâu
Bọn trẻ con bảo nhau
Ta chơi trò đám cưới
Tôi rước Thu về nhà…
Chúng tôi thành vợ
chồng
Tôi thường sang thăm
nàng
Khi bà Tha đi vắng
Nhóm lưả nướng khoai
lang
Hai tâm hồn ngây thơ
Yên vui và hiền hoà
Ăn khoai cười khúc
khích
Tro bếp vương đầy nhà
Bà Tha bỗng đâu về
Đùng đùng như dầu sôi
Cầm roi tre quát tháo
Tôi hết đường tháo lui
Tôi đứng bên cạnh Thu
Đội cái rế lên đầu
Bôi mặt đen ma quỷ
Muá may doạ bà Tha
Bà Tha bật phì cười
Sang mách bảo mẹ tôi
Nó mới tròn năm tuổi
Mà gan lỳ thế thôi
Vào những chiều hoàng
hôn
Chập chờn cánh chuồn
chuồn
Trước quan viên hai họ
Tôi và Thu thành hôn
Tiệc cưới có ổi na
Vòng hoa cưới trên đầu
Bọn trẻ con hàng xóm
Rước kiệu đi quanh
nhà...
Hơn hai mươi năm sau
Gặp lại Thu trên tàu
Gánh gồng cùng chúng
bạn
Thu đi buôn cà chua
Thu bảo đã lấy chồng
Thu đã có nhà riêng
Tôi mừng Thu hạnh phúc
Mà lòng vẫn vấn vương!
2008 Lu Hà
Chiều Mưa Hà Nội
Năm tôi mười tám tuổi
Lần đầu đến nhà chơi
Thẹn thùng không dám nói
Cháu vào đây ngồi chơi
Mẹ em cũng biết duyên
Tôi đã thầm yêu em
Nhưng tuổi đời chưa chín
Nên chẳng dám nói lên
Là bạn học cuả nhau
Tôi cũng chẳng khôn nhiều
Nên tình tôi câm lặng
Không dám ngỏ chữ yêu
Hà nôị một chiều mưa
Còn mưa đến bao giờ
Ta sánh đôi cùng bước
Hạt mưa lòng ngẩn ngơ
Rồi tôi đi bộ đội
Em cũng tới nhà chơi
Tuôỉ cũng vưà mười tám
Đôi vầng trăng vàng soi
Những năm dài Trường Sơn
Còn thổn thức nguồn cơn
Tự trách mình nhút nhát
Sao ngày xưa dại khờ?…
Sau ba năm tôi về
Em chê tôi nhà quê
Để mẹ ngồi tiếp chuyện
Mà lòng tôi tái tê
Khi em đã có chồng
Quay xe em cản đường
Có nỗi niềm tâm sự
Nước mắt chảy đôi dòng...!
Lu Hà
Tình Yêu Là Gì?
Yêu là giết linh hồn
một nưả
Còn nưả kia tỉnh táo
làm người
Khi yêu mà phải thiệt
thòi
Dở khôn dở dại bồi hồi
nôn nao
Yêu tha thiết làm sao
cưỡng lại
Trái tim côi tê tái
mảnh hồn
Đợi chờ xao xuyến nụ
hôn
Băn khoăn khắc khoải
bồn chồn ngẩn ngơ
Cũng có lúc bơ phờ mệt
mỏi
Bởi tình yêu đắm đuối
hẹp hòi
Tương lai mờ mịt xa
xôi
Thân tàn ma dại cuộc
đời khổ đau
Yêu chan chưá thêu
thuà ngây ngất
Ruợu bồ đào ánh mắt
như ai
Tiên nga tấu nhạc bên
tai
Mưa ngàn sóng dội phôi
phai trăng ngà
Yêu cho lắm ghét nhau
cũng lắm
Lòng hận thù ảm đạm
thiên thu
Dìm nhau trong cõi mù
sa
Hồn ma tức tưởi la đà
trời mây
Yêu là để đắng cay tủi
nhục
Chịu âm thầm tan tác điệu
cười
Mà sao không nói nên
lời
Vùng vằng giận dỗi
suốt đời chẳng quên
Kià những kẻ thuyền
quyên quân tử
Chữ tình yêu khó hiểu
làm sao
Mộng hồn ta cứ lao đao
Canh khuya trằn trọc
nghẹn ngào thở than...
Cõi trần thế gian nan
khổ tận
Vướng vào yêu lận đận
cho đời
Phù du trôi nổi luân
hồi
Không yêu cũng khổ lạc
loài lẻ loi...!
27.10.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen