Người ta bảo: Cuộc đời là một phương trình vô định nhiều
ẩn số. Nghiệm số chính mà ta hằng mong đợi thì lại không có được mà chỉ nhận
được toàn nghiệm số ngoại lai.Tình yêu cũng vậy mấy khi được toại nguyện mong
muốn, vì cả hai người cùng rất thích nhau, ăn ý với nhau cả tài lẫn sắc nhưng
vì hoàn cảnh không thuận lợi mà phải chia ly. Tâm hồn trí tuệ dễ hòa cảm, trái
tim dễ reo vang theo nhịp đập cộng hưởng của tần số cảm xúc. Người ta hỏi tình
yêu có đẳng cấp không? Tôi không muốn nói về vị trí xã hội, vai vế giai cấp mà
tôi muốn nói về sự di truyền tâm linh về những cảm giác siêu đẳng và hạ đẳng.
Một người có bằng cấp cao, có vị trí xã hôi cao cũng chưa
hẳn thuộc về đẳng cấp cao của những cảm giác siêu linh tâm hồn. Nàng công chuá Tiên
Dung yêu chàng Chử Đồng Tử , một anh chàng khố rách áo ôm và đen trùi chũi. Nhưng
lại là một chàng trai khỏe mạnh có sức hấp dẫn cuồn cuộn của ái dục và rất chân
thành. Nàng Hỗ Tam Nương yêu anh chàng Vương Ngụy Hổ lùn tịt kém mình nửa cái
đầu nhưng anh ta là một con người khôi hài vui tính là con báo của rừng
xanh.Taị sao có những quý phu nhân là vợ cuả những đại gia giàu có, vợ của
những quan chức cao cũng sẵn sàng từ bỏ tất cả để tìm sự ôm ấp an uỉ cuả ngươì
tình trong mộng mà mình đã một lần gặp trong đời.
Đàn ông thích đàn bà trẻ đẹp và hiểu được anh ta nghĩ gì
và muốn gì. Nếu có vì sắc đẹp mà yêu nhau trước sau người đàn ông đó cũng sẽ
chán và bỏ ra đi, vì hoa sẽ có lúc tàn, người rồi cũng có lúc phải già nua đi. Cái
đìều quan trọng phải có tình thương và
chiụ ơn nhau. Sòng phẳng ra thì họ cả hai đều phải thông minh cả và rất thích
nhau tình cảm tự nguyện từ hai phiá. Cho nên theo tôi tình yêu có đẳng cấp tâm
linh, có thể do di truyền nòi giống hoặc tiền kiếp họ có duyên nợ với nhau. Nên
bất kỳ gặp nhau ở đâu họ đã thích nhau ngay.Tình yêu thì có nhưng định mệnh phũ
phàng lại không cho họ sống bên nhau. Những loại người nhạy cảm như vậy thì
duyên tình cuả họ phải tính từng sát na. Thời gian không chờ ai cả, chỉ chần
chừ hoặc lưõng lự giây lát sẽ mất đi cơ hội ngàn năm mà trời đã có nhã ý xếp
đặt cho họ. Để giải mã cho những nghiệm số cuả cuộc đời vô định, các thi sĩ đã
làm thơ để tìm lại cho mình một nghiệm số chính của bài toán tình yêu.
Tôi thường hay tâm sự với các bạn về dòng thơ tình tự do
và dòng thơ tình trong cái cũi sắt của người cộng sản. Nên đòi hỏi các bạn đọc
phải có sự phân biệt đâu là những tâm hồn của những thi sĩ chính danh đúng với
ý nghĩa của chữ thi sĩ và đâu là tâm hồn của những trái tim ghẻ lở văn nô làm
thơ cốt để mua danh và đẹp lòng chế độ. Bản chất thơ là tự do là tiếng nói cuả
tâm hồn, cửa sổ cuả trái tim ngay chính cá nhân người đó. Thơ không cần thẻ
đảng, bằng cấp, điạ vị, tiền bạc. Ngườì cộng sản đã lạm dụng thơ và biến thơ
thành những bài vè sáo rỗng để phục vụ cho quyền lợi của đảng. Ai không viết
thơ vì đảng thì coi như chống lại đảng và chống lại nhân dân. Hơi một tí họ lại
đưa cái ông nhân dân ra để hăm doạ.
Họ cứ tôn xưng cái củ chuối ông nhân dân lên to lắm. Họ
hay vu khống những ai họ không ưa là chống lại nhân dân và sẽ bị ăn củ chuối của nhân dân. Ông nhân dân hoá ra là con ngáo ộp
đáng sợ để bảo vệ cho nồi cơm cuả đảng. Nhưng ông nhân dân là chẳng ai cụ thể cả là tiếng gọi chung chung
một nhóm người được họ thuần dưỡng giáo dục nhồi sọ, còn nhân dận ngoài lề hạng
hai thì thực sự thì đang chết trôi hàng vạn hàng triệu người ngoài biển đông
hay trong cách cuộc đấu tố cải cách rùng rợn.
Tôi rất vui khi cùng với các bạn hàn huyên tâm sự về thơ,
làm thơ, xướng hoạ…. Chúng ta thả lỏng tâm hồn chúng ta bay cao trên bầu trời
mênh mông tự do cuả thơ phú.. Để đền đáp lại tấm lòng thịnh tình cuả các bạn đã
tâm sự với tôi. Để phần nào bày tỏ quan
niệm của tôi về TÌNH YÊU VÀ ĐỊNH MỆNH tôi xin tặng các bạn bài thơ „ Giọt
thương lệ cuối cùng“.
Tôi đã khóc cho ngươì con gái mà tôi rất yêu, hợp với tính
tôi nhưng tôi lại không lấy được nàng.
Giọt Thương Lệ Cuối
Cùng
tặng Ái Vân
Gần ba thập kỷ mất tăm
hơi
Bỗng nổi sung lên giận
dữ đời
Thương tiếc làm chi
đừng nói nữa
Ngậm mồm ai phải chiụ
cho ai?
Có phải xa nhau là đã
hết
Nỗi sầu lưu đọng buốt
trong tim
Chuyện xưa nhắc laị
càng thêm rối
Hãy để người yên nhẹ
nhõm dần
Chẳng phải taị anh
chẳng tại em
Trời già cay nghiệt
thói hồng nhan
Đường xa phố cũ còn
đâu đấy
Dấu bóng người xưa đã
lụi tàn
Anh biết rằng em vẫn nhớ
anh
Nỗi niềm thổn thức với
năm canh
Phải chăng duyên nợ
trời cho vậy
Hận để ngàn thu mộng
chẳng lành
Anh đi trong cõi mù xa
thẳm
Em trở về quê pháo đỏ
đường
Có phải vì anh mà giận
dữ
Nên đời em phải chiụ
đau thương?
Đám cưới đưa ma một
cuộc tình
Thoáng qua ảo mộng vẫn
in hình
Đến khi em hiểu thì em
đã
Vội vã làm chi để hại
mình
Người ấy ngày xưa thật
lạ lùng
Ung dung thư thả cốt
phong trần
Gặp nhau như dính vào
căn số
Lụy để tình em chiụ lỡ
làng
Hối hả cho ai cái ảo
danh
Em tôi leo đến tận
trời xanh
Cho đời em trở thành
vô nghĩa
Hận cả cho anh một
cuộc tình
Anh đã đi rồi em mới
thương
Cuộc đời nghĩ lại thật
vô thường
Em tôi trẻ quá thành
non dại
Trắng cả đời anh một
cõi lòng
Nay tuổi cao rồi vẫn
thở than
Thương cho phận bạc
cái hồng nhan
Người ta háo hức vì
tăm tiếng
Buồn cả cho anh lạc
nẻo trần
Đời khổ lắm rồi có
biết không?
Giang hồ lãng tử thú
ngang tàng
Ta bà bể ái còn bi lụy
Vui lắm em ơi! Cõi
mộng trường
Xét laị cho cùng vẫn
thấy vui
Khen cho cơn bão chốn
mù khơi
Mừng ai có hưởng mùi
say sóng
Mới biết rằng ta ở cõi
đời
Một giấc ngủ trưa có
xá gì
Đời nhanh như mộng chỉ
vui thôi
Vô thường em vẫn
thường hay nói
Ra thế hai ta nhạo
báng đời
Thôi đừng rên rỉ với
lời thơ
Đổi giọng đi anh để
đẹp hoa
Mới biết ta bà vui đấy
chứ
Ngân nga than thở mấy canh
gà
Khóc nốt giọt này có
thế thôi
lắm lời chỉ tổ khổ
nhau thôi
Ngang tàng hãy sống
cho ra sống
Hẹn lại muà sau cõi
luân hồi!
4.2.2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen